Bùi Thị Minh Hằng

Tôi tên Bùi Thị Minh Hằng, từng đã bị chính quyền Hà Nội bắt giam trái pháp luật nhiều lần chỉ vì tham gia biểu tình chống xâm lược Trung Quốc và thể hiện lòng yêu nước, yêu chuộng hòa bình công lý.

Trong năm 2011, tôi từng cùng đồng bào thủ đô tham gia nhiều cuộc xuống đường tuần hành phản đối Trung Quốc bắn giết đồng bào ruột thịt của tôi, cướp bóc tàu thuyền ngư lưới xâm phạm lãnh thổ lãnh hải Tổ quốc.

Không biết vì lý do gì mà nhà cầm quyền Hà Nội ra sức đàn áp, bắt bớ và bỏ tù những người dân yêu nước chúng tôi. Anh Nguyễn Văn Hải (Blogger Điếu Cày) cô Phạm Thanh Nghiên, nhạc sĩ Việt Khang và rất nhiều người khác nữa đều bị bắt bớ giam cầm với những tội danh ngụy tạo của chính quyền này.

Việc giam giữ xét xử những con người lên tiếng đấu tranh vì tình yêu Tổ Quốc, Dân tộc chẳng theo đúng một trình tự hay quy định pháp luật nào.

Chính quyền bắt bớ một cách vô cớ, vô duyên, vô luân, vô pháp, giống như vụ án hai bao cao su trong trường hợp của Tiến Sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, và rất nhiều vụ án khác không sao kể xiết, mà thực chất là sự bóp nghẹt và đàn áp những tiếng nói đấu tranh phản kháng của nhà cầm quyền.

Sau 4 lần bắt giam trái pháp luật đối với tôi trong năm 2011, lần ngắn nhất là một ngày và dài nhất là 5 tháng. Họ đã buộc phải trả tự do cho tôi trước sức đấu tranh của đồng bào trong nước và dư luận yêu chuông hòa bình công lý trên toàn thế giới.

Nhưng gần đây, họ đang gia tăng những trò khủng bố, trấn áp, sách nhiễu, đe dọa cuộc sống thường nhật của tôi theo chiều hướng xấu, rất đáng quan ngại bằng cách bắt cóc trên đường và còn muốn tạo dựng bằng chứng giả để vu cho tôi phạm tội hình sự bằng những hình thức sau:

Kể từ ngày tôi được trả về theo nhà nước nói rằng "khoan hồng"- mà thực chất là họ không thể làm tiếp những việc vô pháp, vô luân trươc sức đấu tranh của công luận- dư luận trong nước và quốc tế - bản thân tôi càng ngày càng phải chịu những hành xử theo kiểu trả thù hèn hạ và côn đồ của chính quyền này.

Chuyện xảy ra với tôi trong ngày 1/7/2012 vừa qua mà dư luậncũng như bạn bè đã biết là việc họ ngang nhiên bắt cóc tôi một cách côn đồ, thô bạo tại Sài Gòn vào lúc 5 giờ 49 phút sáng 1/7 tại ngay gần lối vào ga xe lửa Sài Gòn khi tôi có việc ra đón người nhà đi chuyến tàu 6 giời sáng tới đó.

Nguyên sự việc như sau:

Trong ngày thứ Năm, để giải quyết nhiều việc và đi khám bác sĩ, tôi thuê phòng tại số 27 đường số 9 phường 4, Quận 4, TP HCM với đầy đủ giấy tờ. Tôi vẫn đi lại bình thường cho tới tối thứ 7 ngày 30/6 thì thấy mình bị theo dõi và nhà chức trách đã cắt cử một nhóm người canh gác ngay gần khách sạn tôi ở.

Lúc 5 giờ sáng Chủ nhật tôi phải đi đón người nhà tại ga Sài Gòn. Tôi kêu xe taxi và cùng một người nữa là Chí Đức đi ra ga. Khi xe chạy tôi thấy một nhóm người đó bám theo. Khi gần tới chỗ rẽ vào ga thì hai xe mô-tô vượt lên ép xe taxi vào lề và họ yêu cầu taxi chạy theo họ. Vì họ mặc thường phục và có thái độ rất côn đồ bất chính nên tôi yêu cầu lái xe chốt cửa xe, thông báo cho tổng đài và chạy tiếp, nhưng những người chặn xe kia đã gọi điện thoại và một lúc sau có thêm 2 xe ôtô cùng rất nhiều xe honda chạy tới tiếp sức.

Họ bật cửa taxi ngồi lên xe, khống chế tài xế chạy theo ý họ. Tôi và người bạn hoảng hốt la: "Cướp, cướp!", nhưng khi đó đường vắng và họ chốt cửa nên không ai nghe tiếng kêu. Chúng ép xe chạy. Chúng tôi yêu cầu họ cho xem giấy tờ nhưng họ không đưa. Tôi nói nếu họ không chứng minh việc bắt bớ này có lý do thì tôi sẽ lao đầu ra ngàoi xe.

Rồi họ cho xe chạy vào Công an Quận 3 ngay gần đấy. Họ ép hai chị em chúng tôi vào phòng kín nhưng bọn tôi không vào và vẫn tiếp tục yêu cầu họ đưa giấy tờ ra thì mới hợp tác. Lúc ấy một người đưa cho Chí Đức xem thẻ công an có tên là Đoàn văn Phúc.

Chí Đức hỏi và yêu cầu họ cho biết lý do tại sao chặn xe bắt cóc người giữa đường thì họ trâng tráo nói rằng: Họ tình nghi tôi mang ma túy trong người! May cho tôi khi ấy mặc đồ bà ba không có túi và đi người không chỉ cầm theo cái khăn trong tay nên họ cứ áp sát muốn quẳng cái gì đó vào mà không thực hiện được.

Nghĩ tới vụ việc của Cù Huy Hà Vũ nên khi họ yêu cầu tôi quay về khách sạn để họ tôi kiểm tra thì tôi từ chối, đồng thời phẫn nộ, vạch trần thủ đoạn đê tiện của họ và cương quyết không theo họ về khách sạn. Họ xô đẩy tôi và hành xử nhiều chuyện vô cùng thô bạo ngay trong sân công an Quận 3 trên đường Cách Mạng Tháng 8.

Sau đó họ gọi điện thoại và một xe biển số 72 của Vũng Tàu xuất hiện, trên xe gồm 4 người vào và yêu cầu đưa tôi về Vũng Tàu.

Tôi vô cùng ngạc nhiên và phẫn nộ vì họ không hề đưa ra lý do gì và tại sao lại can thiệp bắt cóc tôi, cản trở công việc riêng của tôi như thế.

Trong lúc này tôi vô cùng sốt ruột vì đã đến giờ tàu về. Khi người nhà gọi điện họ cũng xông vào giật máy không cho nghe, không cho trả lời. Tôi yêu cầu họ nếu muốn đi theo tôi thì họ cứ đi, nhưng phảI để tôi ra ga đón cháu vì nó không biết đường. Nhưng nói cách nào họ cũng không nghe phải trái và sau đó họ cưỡng bức xông vào khiêng tôi lên chiếc xe biển số 72 và buộc tôi đi theo 5 người họ áp giải.

Trong số này tôi nhận ra một người đàn ông trung niên tên Thường là an ninh Vũng Tàu. Ông này đã có lần làm việc với con trai tôi trong thời gian tôi đi biểu tình ngoài Hà Nội. Ông ta đã khống chế và muốn đổ tội cho con tôi rằng cháu hay mẹ (là tôi) đã nhắn tin chửi chánh án tòa án Hà Nội trong vụ án Cù Huy Hà Vũ (?)!

Họ chở tôi trên xe đi lòng vòng qua Biên Hòa - Bình Dương cho đến gần 6 tiếng sau mới thả tôi về trước cửa nhà tôi tại 106 Lê Hồng Phong, phường 4, TP Vũng Tàu. Tại đây tôi nhìn thấy rất đông an ninh, công an phường, dân phòng và tổ dân phố đã trực chờ trước cổng. Có hai an ninh chĩa máy quay phim vào mặt tôi ghi hình, tôi lên tiếng phản đối nhưng họ lờ đi. Tôi đã báo được số xe mà họ sử dụng cho mọi người biết.

Trong khi xe của an ninh Vũng Tàu cưỡng bức trái phép tôi về Vũng Tàu thì an ninh Sài Gòn lại tiếp tục vi phạm thô bạo, đơn phương tới chỗ tôi thuê phòng niêm phong đồ đạc cá nhân của tôi gồm: 1 laptop cá nhân hiệu ACER, 1 giỏ gồm quần áo, đồ mỹ phẩm, dầu thơm đang sử dụng, 1 giỏ xách tay to màu xanh trong đó có ví đựng tiền màu đen với 2 thẻ ATM mang tên Bùi Thị Minh Hằng, một thẻ ATM mang tên Bùi Trung Nhân (con trai tôi), CMND, hộ chiếu mang tên Bùi Trung Nhân cùng nhiều giấy tờ khác và nữ trang mà tôi đã tháo ra vì không muốn mang theo trên người đi ra ga.

Sau khi về tới nhà tôi liên lạc với khách sạn và định nhờ người thân tới lấy đồ cho tôi dùm thì được chủ nhà thông báo rằng công an yêu cầu tôi phải trực tiếp lên và họ sẽ tới mở "niêm phong" trả đồ cho tôi.

Như vậy rõ ràng có sự âm mưu bẩn thỉu trong chuyện này. Vì theo nguyên tắc, Nếu họ bắt giữ tôi và phát hiện phạm tội thì họ phải ngay lập tức lập biên bản có người làm chứng rồi cùng tôi chứng kiến việc khám xét hay "niêm phong". Nhưng ở đây họ chặn đường bắt cóc tôi một cách thô bạo, lu la tôi bị nghi ngờ có mang hàng cấm nhưng lại nhanh chóng tống tôi lên xe chạy lòng vòng mua đường để sau 6 giờ đồng hồ trả tôi về nhà trong khi đồ đạc của tôi không được lấy đem, để sau đó họ tuỳ tiện khống chế lục soát lén lút và niêm phong?

Vậy ai đảm bảo rằng họ không dựng hiện trường giả nhằm cố tình hại tôi như lời họ vu lên khi bắt giữ vô cớ?

Và một sự thật trùng hợp là trong ngày hôm 1/7 khi họ chặn cô Trịnh Kim Tiến tại nhà thờ Đức Bà cũng bị vu khống với luận điệu trâng tráo vô lý này.

Trên đây là toàn bộ hành xử mang tính tội ác vi phạm thô bạo quyền công dân của nhà cầm quyền đối với người dân vô tội chúng tôi.

Bản thân tôi đã từng chịu nhiều lần bắt bớ giam cầm trái phép chỉ vì muốn lên tiếng thể hiện lòng yêu nước và đòi hỏi quyền con người dân chủ theo đúng pháp luật và hiến pháp. Song nhà cầm quyền ra sức đàn áp, bức hại chúng tôi không từ một thủ đoạn hèn hạ bỉ ổi nào như những gì tôi đã trình bày và có sự làm chứng của người khác nữa.

Tôi viết đơn thư này khẩn thiết kêu cứu đến tất cả các cơ quan bảo về pháp luật tối cao trong nước, kêu cứu đến các vị lãnh đạo đảng nhà nước còn có tấm lòng vì dân vì nước, kêu cứu đến các tổ chức nhân quyền quốc tế và toàn thể các các nước yêu chuộng hòa bình công lý-tôn trọng con người!

Tôi khẩn thiết kêu cứu đến các cơ quan ngoại giao có quan hệ với chính quyền Việt Nam và toàn thể các cơ quan ngôn luận truyền thông khắp nơi hãy lên tiếng bảo vệ cho tôi, cho đồng bào tôi đang bị bức hại một cách trắng trợn và bất chấp lương tâm, bất chấp pháp luật.

Nếu những việc làm thô bạo của nhà cầm quyền cứ tiếp diễn và gây bức ép lên cuộc sống thường ngày của chúng tôi bằng khủng bố, đàn áp, đe dọa, vu khống như hiện nay thì tôi xin thông báo đến toàn thể loài người tiến bộ rằng:

Tôi, công dân Việt Nam yêu nước Bùi thị Minh Hằng, sinh ngày 20/7/964, thường trú tại 106 Lê Hồng Phong, phường 4, Thành Phố Vũng Tàu sẽ tự thiêu để lên án sự bức hại của chính quyền đối với bản thân tôi cũng như những hành xử tương tự và thường xuyên gia tăng với rất nhiều đồng bào tôi trên khắp lãnh thổ như vụ cưỡng chế Văn Giang, Vụ Bản; đánh đập bỏ tù dân oan đi khiếu kiện đòi quyền lợi bị cướp đoạt như Trần thị Ngọc Anh ở Vũng Tàu; bôi xấu và vu khống những con người đáng kính quên mình vì nhân dân, vì dân oan mất đất mất nhà như cụ Lê Hiền Đức; đàn áp, đe dọa, bắt cóc, giam giữ trái phép những thanh niên đi biểu tình yêu nước vì Trường Sa- Hoàng Sa và coi họ như kẻ thù!

Xin kính chuyển khẩn cấp thư ngỏ này đi các nơi và cầu xin sự lên tiếng của loài người có lương tri trước tình cảnh bi đát cùng quẫn của chúng tôi.

Tôi xin đa tạ mọi tấm lòng!

Kính thư

Bùi Thị Minh Hằng
106 Lê Hồng Phong- Phường 4 - Thành Phố Vũng Tàu
Điện thoại: 01688809350

Nguồn: RFA


Phot_Phet: Nghỉ tết chưa em?

Phò: Bọn em không có khái niệm tết và ngày nghỉ.

Phot_Phet: Ừ nhỉ, anh vô tâm quá. Em vào nghề lâu chưa?

Phò: Nghề khác có thâm niên thì quý chứ nghề em có thâm niên coi như ăn cứt. Nói làm gì.

Phot_Phet: Bậy thế. Anh thành tâm khi hỏi câu đó mà.

Phò: Có thành tâm như lãnh đạo không? Em thấy có lãnh đạo khóc trên tivi nhưng khi ngủ với em bảo là bôi cao Sao vàng vào mắt.

Phot_Phet: Sao lại hỏi anh thế? Nhạy cảm quá!

Phò:???

Phot_Phet: Em trẻ, xinh, lại có học sao không tìm việc khác tử tế hơn?

Phò: Làm gì có việc tử tế hay không tử tế hả anh. Chỉ có người tử tế hay mất dạy thôi.

Phot_Phet: Đấy, anh bảo mà, em còn thông minh hơn cả triết gia.

Phò: Cởi áo ra đi, em tụt quần cho.

Phot_Phet: Thôi, anh cũng tính đóng gạch chào năm mới nhưng hôm nay thích nói chuyện hơn.

Phò: Em nói hay phải thêm tiền nhé.

Phot_Phet: Không thành vấn đề. Miễn là em thật lòng.

Phò: Hỏi nhanh đi không lại mất cả tiền thêm giờ đấy.

Phot_Phet: Okey em. Theo anh biết những người làm nghề như em là rất nhiều, sao bọn em không lập hội, kiểu tổ chức hội đoàn riêng của bọn em ý?

Phò: Ý anh là phải có tổ chức, đoàn thể chứ gì. Có đấy nhưng hoạt động ngầm thôi, không được vào Mặt trận. Bọn em vẫn có sự trao đổi, hỗ trợ nhau trong công việc mà. Người đi trước chỉ dạy người đi sau, chí choé kiểu đàn bà tý thôi chứ không ăn hiếp nhau kiểu ma cũ ma mới. Tuỳ từng nơi mà Má mì là chủ tịch đấy thôi.

Phot_Phet: Thế là rất tốt chứ. Như anh nghĩ nếu một ngày đẹp giời nhà nước công nhận hội đoàn của bọn em giống như hội phụ nữ, chiến binh, nông dân và nghề nghiệp của bọn em như giáo viên, bác sĩ, quýet rác lao công thì có khi còn có cả đại diện trong Chính phủ hoặc ứng cử vào HĐND, Quốc hội.

Phò: Anh mơ giỏi nhỉ. Nhưng em thật nhé, trong đó có hết rồi anh ạ. Bọn em không đến lượt.

Phot_Phet: Chết, em nhạy cảm quá. May có bốn bức tường không thành Phò phản động mất.

Phò: Em không cấm nhưng không thích anh gọi em là Phò. Chỉ gọi em như thế khi anh hành sự và trả em tiền. Em đang nằm nói chuyện với anh cơ mà, gọi bằng em như trước ấy. Nhưng em thích gọi bằng tên hơn, khổ cái bọn em tên lại…hơi nhiều, lắm lúc còn quên cả tên cúng cơm, mẹ đẻ.

Phot_Phet: Ừ, anh xin lỗi. Tháng em kiếm được nhiều không?

Phò: Gấp mười lăm lần lương Thủ tướng.

Phot_Phet: Anh không thích em nhạy cảm thế. Là bao nhiêu?

Phò: Trừ chi phí, gần ba chục triệu. Nếu được đóng thuế thu nhập thì nhà nước bộn thu đấy.

Phot_Phet: Cao nhỉ. Chi dùng thế nào em?

Phò: Cho bản thân, gia đình như bao người khác. Cũng dành dụm tý chút phòng lúc sa cơ, về già.

Phot_Phet: Kể ra có tý chút làm từ thiện, nhân đạo cũng nhẹ lòng.

Phò: Rồi, nhưng chả ai dám ghi tên lên phong bì hay thùng cạc tông đâu. Chả nhẽ lại ghi chi hội Phò Pho tu na hay Kinh pa lát. Toàn ẩn danh, nhờ người mang giúp.

Phot_Phet: Tủi thân nhỉ?

Phò: Chả có gì phải tủi, có tấm lòng là được. Làm phúc mà cứ bô bô toàn quân ăn cướp cả đấy.

Phot_Phet: Em lại nhạỵ cảm rồi.

Phò: Nhạy cảm là cái lồn gì mà anh cứ léo nhéo mãi thế nhỉ.

Phot_Phet: ???

Phò: Nói chuyện với anh chán bỏ xừ. Yêu nhau đi anh.

Phot_Phet: Đã bảo hôm nay chỉ nói chuyện, không đóng gạch mà.

Phò: Nhưng chuyện với anh chán.

Phot_Phet: Làm tình với anh còn chán hơn. Thôi, tiền đây. Một triệu nhé?

Phò: Nếu anh thấy đúng giá.

Phot_Phet: Em phải đi làm mãi thương mới đúng. Đúng giá là một thứ xa xỉ ở ta.

Phò: Ai em không biết nhưng với em và cả hiệp hội Phò đúng giá luôn là giá trị cũng như đạo đức nghề nghiệp. Bọn phá giá hay giá cao hơn giá trị thật không có chỗ trong đó, bọn đó là bọn…làm hàng, không hơn.

Phot_Phet: Em lại là một nhà phân tích tài ba. Anh hỏi câu cuối nhé, thấy nhiều đứa trong hội em không được xinh đẹp, có học như em mà thoắt cái thành bà nọ, bà kia cả. Do đâu?

Phò: Chả do đâu. Chúng nó có số thành bà, thế thôi.

Phot_Phet: Thế cũng tốt. Thành bà nọ, bà kia, có tiếng nói, ảnh hưởng nhất định thì bọn em cũng được thơm lây, mát mặt hoặc ít ra cũng được bênh vực, đỡ đần khi nhờ cậy.

Phò: Khối ra đấy anh. Khi thành thế họ lại lại luôn đề cao sự đạo đức, thậm chí là tiết trinh.

Phot_Phet: Em lại nhạy cảm rồi. Anh ra đường đón xuân đây.

Phò: Tạm biệt chim én nhé.


Cái Đầu: chào chú Lỗ Đít. Ỉa khỏe chứ?

Lỗ Đít: Ơn giời! Vưỡn bác ạ, tuy thi thoảng có táo bón, té re.

Cái Đầu: Cũng là sự thường. Như tôi đây lắm lúc cũng đau bỏ mẹ.

Lỗ Đít: Em tưởng bác vưỡn khỏe. Bác mà nhọc chúng em cũng khổ lây.

Cái Đầu: Tại năm nay đói kém, bao thứ phải lo toan. Cứ đà này thì dính K mà chết.

Lỗ Đít: Bác cứ gở mồm. Hay để em nghĩ hộ cho bác?

Cái Đầu: Chú làm công tác xả thải thì biết đếch gì mà nghĩ?

Lỗ Đít: Tại bác không biết chứ em cũng nghĩ ngợi mông lung lắm. Tỷ như xả thế nào cho khoa học, tốt đời đẹp phân và quan trọng là...đúng chỗ.

Cái Đầu: Chú nói nghe hay. Nhưng thật ra không ổn. Ỉa thì nhằm ban sáng, định kì nó mới tốt. Đằng này cứ tắc chú mới thông, bất kể giờ giấc. Sản phẩm thải ra lúc bãi, lúc viên, chả khuôn hình định dạng. Chưa kể còn hay ỉa bậy, toa lét không vào mà lại cứ ra...Bờ Hồ.

Lỗ Đít: Oan cho em. Phân sống, phân chín là do...đầu vào. Ỉa sáng, ỉa trưa do thằng dạ dày nó làm ăn tắc trách. Nhưng việc em ỉa bậy Bờ Hồ thì đúng là có thật. Vừa mát mẻ lại bớt dậy mùi. Mới lại toa lét công cộng An-nam nó thiếu quá. Vác được bác đít đến nơi thì đã ị mất ra quần.

Cái Đầu: Ngụy biện, đổ lỗi. Chú học đâu cái thói đó đấy?

Lỗ Đít: Nào em có học đâu đâu. Tại bác chỉ đạo thế mà?

Cái Đầu: Bố láo thây! Tôi đỉnh cao, thượng tầng, sáng suốt, làm sao có thể chỉ đạo thế được. Chú nói thế khác gì bảo tôi là chú.

Lỗ Đít: Em xin lỗi bác. Nhưng nhẽ có thế thật. Chứ tự dưng em làm sao dám.

Cái Đầu: Thôi được rồi. Để tôi bảo gã bác sĩ quen nó kiểm tra lại. Ai lại làm ăn thế. Chết!

Cái Đầu: Anh xem não bộ tôi có vấn đề gì không mà thằng Lỗ Đít nó bảo tôi chỉ đạo sai lạc.

Bác Sĩ: Anh cần chụp phim hay bổ đôi để xem cho thấu đáo?

Cái Đầu: Bổ thì sao mà chụp thì sao?

Bác Sĩ: À, chụp thì chỉ thấy hiện tượng, còn bổ sẽ thấy bản chất.

Cái Đầu: Hiện tượng thì sao mà bản chất thì sao?

Bác Sĩ: À, hiện tượng là để xét bệnh, còn bản chất thì để chữa bệnh.

Cái Đầu: Liệu tôi có bệnh gì không?

Bác Sĩ: Thì đã chụp hay bổ đâu mà biết.

Cái Đầu: Thế thôi. Đầu tôi chứ có phải lỗ đít đâu mà anh thò panh cắt trĩ. Tôi về. Không khám xét gì sất.

Cái Đầu: Tôi đi khám về rồi. Bác sĩ bảo không sao. Vẫn minh mẫn, thơm tho, sạch sẽ.

Lỗ Đít: Thế hóa ra là tại em ạ.

Cái Đầu: Thì hẳn. Không nhẽ tại tôi.

Lỗ Đít: Nhưng chúng ta là một thực thể thống nhất, từ thượng tầng như bác đến hạ tầng như em. Chả có nhẽ...???

Cái Đầu: Ý chú là chúng ta chả liên quan đếch gì nhau à?

Lỗ Đít: Là bác nói đấy nhá. Có nhẽ em cũng nên đi gặp tay bác sĩ quen.

***

Lỗ Đít: Anh khám cho tôi xem thế nào mà bác Cái Đầu bảo tôi là chả chịu nghe chỉ đạo của bác í. Đại khái như ị vô tội vạ, không đúng nơi đúng lúc lại phân sống – phân chín.

Bác Sĩ: Anh muốn nội soi hay chỉ cảm quan vùng bẹn?

Lỗ Đít: Nội soi thì sao, cảm quan thì sao?

Bác Sĩ: Nội soi mới biết được gốc bệnh, còn cảm quan vùng bẹn chỉ để tìm ra triệu chứng, đại khái như trĩ ngoại hay gium kim.

Lỗ Đít: Tôi không trĩ nội, trĩ ngoại, lại càng chẳng giun kim. Thằng trực tràng em tôi trong kia bảo là vưỡn khỏe. Tôi chả bệnh tình quái gì. Lỗ đít tôi mà anh cứ chọc ngoáy, nhồi nhét, soi rọi như bác Cái Đầu là không được. Nhỡ có sao thì “ đi”...bằng nách à. Tôi về.

***

Lỗ Đít: Chào bác Cái Đầu. Em khám bác sĩ về rồi. Chả bệnh tật đếch.

Cái Đầu: Tôi cũng thế. Sao lại có thể như thế được nhỉ?

Bác Sĩ ( xuất hiện ): Đúng như hoài nghi của bác Cái Đầu và sự úp mở của bác Lỗ Đít. Cả hai bác đang sống trên một cơ thể đi mượn.

Cái Đầu & Lỗ Đít ( đồng thanh ): Là của thằng nào thế, bác sĩ?

Bác Sĩ: Của gã có tên Mác Lê xứ Tây phương. Tin buồn cho hai bác là gã chết đã từ lâu rồi.

Cái Đầu & Lỗ Đít ( lại đồng thanh ): Vậy là chúng tôi sống trên thây ma?

Bác Sĩ: Xin lỗi, tôi chỉ là...bác sĩ.


Văn sĩ: Này, mày chửi bọn anh ghê quá.

Phot_Phet: Em chửi đâu. Tại các anh ngu quá.

Văn sĩ: Đấy, thế mà còn xoen xoét là không à.

Phot_Phet: Oan em. Các anh là văn sĩ không lo viết lách mà tuyền đi thọc gậy bánh xe. Đồng ý là các anh phải có trách nhiệm xã hội. Nhưng em nghĩ trách nhiệm xã hội lớn lao nhất của các anh là phải có những văn phẩm để đời. Và văn phẩm đó có đủ sức mạnh, sức nặng thay đổi nhận thức xã hội. Thậm chí cả một quốc gia, dân tộc. Đằng này, các anh lại...

Văn sĩ: Lại làm sao? Nhìn cảnh đời, bọn anh đau lắm.

Phot_Phet: Xin lỗi các anh. Ngụy biện bỏ mẹ. Chả qua là là các anh bất tài và bất lực trước bản thân các anh thôi. Đừng mang thứ đó đổ ra xã hội. Phải tội chết.

Văn sĩ: Nhưng rõ ràng xã hội này, chế độ này đã bóp chết tài năng và khả năng sáng tạo của bọn anh. Hay nói khác đi là tiêu diệt trách nhiệm xã hội của văn sĩ bọn anh.

Phot_Phet: Ối thôi, em xin. Các anh có quẳng sang Mỹ, sang Tây thì vẫn thế thôi. Cái tầm của bọn anh chỉ đến thế. Tử tế ra còn được hưởng cái trợ cấp xã hội, không thì ra đường ngửa mũ ăn xin cả lũ.

Văn sĩ: Mày cay nghiệt vừa thôi em.

Phot_Phet: Em chân tình đấy. Có chăng là các anh đang tự cay nghiệt bản thân và cuộc đời. Đôi khi các anh còn đay nghiến, dằn vặt, tức tối như kiểu lấy phải gái mất trinh hoặc còn nhưng lại giả.

Văn sĩ: Nhưng mày phải công nhận, một xã hội, một chế độ tử tế hơn thì bọn anh sẽ phát huy được hết vai trò và trách nhiệm.

Phot_Phet: Mọi thứ đều do con người tạo ra, các anh ạ. Đừng mong mọi thứ sẽ thay đổi khi bản thân con người, cụ thể là các anh không dấn thân và thay đổi. Các anh phải tử tế với bản thân các anh và có trách nhiệm hơn với văn phẩm của mình trước đã. Chứ như hiện tại, các anh đang cẩu thả với bản thân và vô trách nhiệm với văn phẩm của mình. Như thế thì nguy lắm.

Văn sĩ: Mày nói cứ như thánh, như tướng.

Phot_Phet: Cũng may là em chưa nói theo nghị quyết. Có khi thế các anh lại im.

Văn sĩ: Bọn tao chả nghe theo cái gì cả. Bọn tao cần tự do, trong sáng tác và ngôn luận.

Phot_Phet: Thì ai cấm các anh. Thứ đó chỉ là môi trường và dung môi. Cái chính vẫn là văn tài. Đấy, em lại phải nhắc lại, có quẳng bọn anh sang thế giới tự do và tôn trọng ngôn luận để các anh vung bút thì cũng chả nên cơm cháo gì đâu. Không phải khinh hay chê các anh, nhưng quả nó là như thế. Em thật. Mà kể cả có cấm nhá, các anh mang mẹ ra ngoài mà in, mà xuất bản. Không thì để lại làm di cảo cho con cháu. Và biết đâu đấy, lại để tiếng thơm cho vài trăm năm sau.

Văn sĩ: Mày xuẩn ngốc một cách có lý đấy.

Phot_Phet: Là khen hay chê đấy ạ?. Mà em thật, em không thích khen và càng không thích chê. Nhưng em nghe hết, bằng tất cả nhiệt tâm và sự tôn trọng. Đó là việc cần và phải nên của những gã giai có lòng tự trọng và bác ái. Chứ như các anh, khen thì vơ vào, chê thì đổ đi mặc dù mồm cứ xoen xoét người chê là thày mình. Rởm lắm. Lìu tìu bỏ mẹ.

Văn sĩ: Mày là cái giống chó gì mà sủa kinh thế?

Phot_Phet: Chó sủa hay chứ. Và quan trọng là có giờ. Ít ra là nó đánh bật bóng đêm và xua được trộm. Nhất là loại trộm cắp chữ nghĩa, danh vị như các anh.

Văn sĩ: Nhưng mày là chó dại.

Phot_Phet: Có phải con chó nào mang mầm dại cũng phải giết hay chết đâu. Phải có nó để cắn lũ bất lương, phường ăn cắp.

Văn sĩ: Người ta giờ tiêm phòng từ tấm bé rồi.

Phot_Phet: Em biết. Nhưng vấn đề là già mới phát dại. Chẳng có gì là chắc chắn khi một mũi tiêm lại đảm bảo việc phòng bệnh cho cả cuộc đời.

Văn sĩ: Giọng mày lại chuyển tông thú y rồi đấy.

Phot _Phet: Nghề đó giờ lại giàu, các anh ạ. Bây giờ người ta quý chó mèo, vật nuôi còn hơn cả người.

Văn sĩ: Đừng có mà xỏ xiên, bố láo.

Phot_Phet: Em tuyệt nhiên không. Các anh là hay nhạy cảm, quy chụp linh tinh lắm. Đồng ý là văn sĩ các anh phải nhạy cảm. Có điều đó thì mới có phát hiện và sáng tạo. Chỉ tiếc...

Văn sĩ: Tiếc gì?

Phot_Phet: Các anh nhạy cảm một cách quá quắt. Quá mù nên ra mưa. Chưa kể còn sồn sồn như lồn phải lá han. Thật đáng tiếc.

Văn sĩ: Thì bọn anh cũng chỉ đánh động nhân tâm thôi.

Phot_Phet: Ối thôi, em xin. Các anh đánh thế chả động tý nhân tâm nào đâu. Nhưng loạn nhân tâm thì lại rất đúng. Em hỏi nhá, thiên hạ họ nghe các anh hay nghe những kẻ xỉa tay cho ăn, cho mặc?

Văn sĩ: Nhưng cuộc sống không chỉ có cơm ăn và áo mặc.

Phot_Phẹt: Ý các anh là còn cần những nụ hôn?

Văn sĩ: Thì đại khái thế.

Phot_Phet: Các anh đang chết vì những thứ đại khái thế đấy. Tỉnh dậy đi các anh. Giờ này là giờ nào mà còn mơ những nụ hôn. Đất nước này ít những nụ hôn lắm, nhưng lại thừa đói nghèo và súng AK.

Văn sĩ: Mẹ mày. Thế mày bảo chúng ông phải làm gì?

Phot_Phet: Các anh hỏi em thì em biết hỏi ai. Văn sĩ cao sang như các anh mà hỏi một thằng bù bựa như em rằng phải làm gì thì chết mẹ thật rồi. Nhưng theo ý em, các anh nên chịu khó mài bút, đợi tài nó đến mà phóng ra những thiên bất hủ cho đời. Còn bằng không tài cán gì thì quẳng bút đi mà cầm cuốc, vợ già con dại lại có vườn rau ăn. Cũng nhắc các anh, tài nó không đợi tuổi đâu đấy. Không làm được sẽ có người khác làm, thế hệ sau nó làm. Nhân đây cũng xác quyết luôn với các anh, chỉ những người tài mới sinh ra đức, chứ không có chuyện người có đức sinh ra tài đâu. Xưa nay cứ lập lờ chuyện đức - tài, ngứa dái lắm. Bất tài sinh thất đức. Còn thất đức sinh ra gì, các anh biết không?

Văn sĩ: ???

Phot_Phet: Là sinh ra văn sĩ các anh.

Văn sĩ: Địt mẹ thằng Phot_Phet ( đồng thanh)

Note: Văn sĩ nào láng tráng vào đọc đừng mắng em nhá. Tội nghiệp. Em cút đi lo việc đơi.

Anh thích đàn bà nhưng tuyệt nhiên đé-o phải là thằng đàn ông hám gái, nhất nữa là gái xấu. Có đứa mả mẹ nào đó bi bô rằng gái xấu thì đé-o bao giờ có quà. Bi kịch nhưng hiển nhiên, nhỉ? Chả có một tâm hồn tử tế nào mà lại đi đăng kí hộ khẩu thường trú trong cái hình hài xấu xí cả, hoạ chăng có em Chung Vô Diệm. Nhưng nay anh lại đang vướng vào một em, gái xấu.

Gái đã xấu thì tả làm đé-o gì, phí mẹ nó đi cái phím lực, chưa kể còn làm cho gái xấu hơn. Gái xấu tên Thài Lài, con Trung tướng Vương gia, học bên Ăng lê về, cạnh nhà anh. Thài Lài chưa đi làm đâu, bảo nghỉ dăm tháng lại qua làm cái Phờ-đê, nhà điều kiện không học nó phí đi. Anh cũng nghĩ thế.

Anh hay gặp Thài Lài ở quán cà phê đầu ngõ, cũng gật gù chào cho ra cái vẻ hàng xóm chứ xấu thế tất nhiên là anh đé-o thèm rồi. Nhưng Thài Lài thì lại nghĩ khác, bảo lâu không về thích được nói chuyện với anh. Thài Lài chuyện vô tư cực, lại bình dân hiếm có. Mẹ, con Tướng sao quá nông dân.

Anh hay nhai kẹo cao su, Thài Lài bảo đi khắp thế giới thấy dân ta nhai kẹo nhiều nhất, chứ bọn Khoai Tây nó coi kẹo cao su là một thứ rác rưởi cần xúc bỏ, có xơi chăng chỉ cho lũ tâm thần hay cho những lão già kiểu như Phờ - Ngu – Sơn. Anh bảo ta đang đi từ nông dân lên công nhân nên cũng phải ăn cái kẹo cho nó công nghiệp tý, chứ kẹo lạc, bánh khảo không hợp, mới lại cũng là cách giải trét, kích thích tuyến giáp hay đơn giản là cho mình mẩy khác biệt. Thài Lài bảo chả phải, dân ta hay nhai là do…mồm thối. Hố hố…, chân lý đé-o chịu, chả đến 80% bị bệnh về mồm mõm là gì. Nhưng thế thì khác đé-o gì bảo anh cũng... thối mồm. Anh điên hỏi Thài Lài, cô biết đàn bà hay làm gì lúc nửa đêm không? Thài Lài hồn nhiên, ai em không biết chứ em lúc đó…ngủ rồi. Hố hố…, mẹ tiên sư, ngủ rồi thì biết đé-o, nhưng nghe này: Theo một khảo sát mới nhất của Khoai Tây nhé, 15% dậy để đi đái, 6% để cho con bú, 79% còn lại là để…đi về nhà mình. Thài Lài cười ngất, trả tiền cà phê cho anh rồi ủn đít …đi về nhà mình.

Anh dạo này hay bia rượu, say lại thích lái xe phóng tít mù nên anh không trách bọn chip đua xe hay cắn thuốc. Già và tử tế như anh còn thế nữa là. Hôm rồi, đánh võng trên đường tên hoạn quan họ Lý trên phố nhớn, cớm xanh, cớm vàng bâu hàng đàn đuổi theo như ong đuổi phuờng trẻ con chọc tổ. Anh bị tóm, tỉnh hẳn, chả xuất, chả trình được cái mẹ. Cớm vàng đánh xe về đồn, ban lệnh giữ xe 01 tháng, giữ bằng vô thời hạn, tổng lỗi quy ra tiền phạt 06 triệu ông cụ. Anh sợ đếch, ký thẳng tay, bắt taxi về nhà.

Anh lại ra cà phê đầu ngõ, Thài Lài thấy anh không đi làm, bộ dạng thiểu não, xe pháo chả thấy đâu mới hỏi han. Anh kể lại y nguyên sự tình. Thài Lài bảo trưa lên lấy đi, anh bảo dẹp cái kiểu Ăng lê đểu đi, đang thối hết cả ruột mề mà lại còn đùa. Thài Lài không nói gì, rút phắt con điện thoại trông rất ghẻ, cháu chào chú, cháu Thài Lài con Trung tướng Vương gia đây, trưa cháu lên lấy xe nhé, anh ấy là người yêu cháu.

Anh phát hoảng nhưng sung sướng cực. Trưa đó anh lên lấy xe, đám chú, đám anh bâu ra xúm xít, thằng em hại bọn anh quá, thế mà chả nói sớm cho bọn anh nhờ. Xin lỗi, bỏ qua nhé. Hố hố, anh bắt tay từng thằng một, chả phạt phung hay mất một xu đếch, phóng về nhà.

Dọc đường, anh ghé mua cho Thài Lài một bó Cứt Trâu cực đẹp, qua nhà bấm chuông tặng đàng hoàng nhưng Thài Lài đi vắng mẹ. Anh kính thưa ô sin nhà Thài Lài bảo cầm và trao hộ. Anh đi làm ngay chiều hôm đó. Ai bảo gái xấu không có quà? Tát vỡ mõm!

Hay anh yêu Thài Lài nhỉ?! Yêu không?


Hơn một lần ta đã từng thưa thốt với đời rằng, ta là thằng vô học. Nhỏ đem ngô khoai đổi chữ, chia thuốc lá cuốn và thuốc lào mốc với người hướng dẫn viết a, b, c..., Lớn lên một chút, cắp sách đi nhờ giảng chữ ở xã khác, qua hai cánh đồng và một cái chợ, bọn trẻ ranh chăn trâu chặn đường đòi lộ phí, ta không có, chúng đánh cho ta ăn đòn ngày một. Bự xác hơn chút nữa, lết thân nơi gầm trời Sài Gòn, mò mẫm xin người chỉ điểm phép ghép văn tự thành câu, sáng đi treo biển quảng cáo cho người, chiều chạng háng ngồi hàn khung, bắn vít, quệt cọ bè thành những dòng như: "Gội đầu, tẩm quất, thư giãn"; "Ở đây chuyên cháo lòng"; v.v... Rốt cuộc cũng ngồi cùng thiên hạ được mấy năm sư phạm, học chả được gì, hoặc ngu quá không học được, thất học giữa đường. Thói ưu sướng những thác bản văn chương, nên kiếm tiền mon men ra Bắc mong được học một hai năm, chui được vào trường dạy ghép chữ, gặp ngay con mẹ hàng cá ngồi bán tôm ở trong trường, con mẹ hàng cá này còn nhận làm thêm chủ nhiệm lớp nữa. Học ở đó được mấy mùa trăng, chịu không nổi thứ cao siêu tôm cá, lại bỏ. Cho đến nay, gần như vẫn vẹn nguyên là thằng vô học.


Thi thoảng ngồi cắt 27 chữ cái, bỏ vào bát, lấy đĩa úp lại như người ta úp mì tôm, rồi lắc loạn xạ, chữ nào văng ra nhặt chữ đó đem ra hàng Internet nhờ dán lên mạng, gọi là thơ hay văn văn gì đó (tùy người ưu ái gọi là gì cũng được), có thường nhắc đến Chó do kiếp trước mang mạng Chó. Do đổi kiếp làm người, chả nhớ khi làm Chó thế nào, nên bấy giờ thấy ở đâu có Chó là bái sư để học, may ra hết kiếp này có cơ hội lại được làm Chó. Hằng ngày, cũng có lần giở thác bản thư tịch cổ kim luận về Chó, nhưng chả có gì nhiều. Chả học được gì.


Gần đây, nghe chừng thiên hạ Đại luận về chó. Bác HTGiáp có hẳn vài Chuyên luận về Chó; Nàng Hoathom Comuot cũng viết Tiểu luận về Chó khá mượt mà... Tự nhiên ta thấy lòng ấm áp rân tê, mát mặt cho kiếp trước làm Chó, đến kiếp người còn được nghe bàn tán. Xem qua những Đại luận, Tiểu luận, Chuyên luận, các Luận án, Luận văn v.v...về Chó, thấy Chó là bậc chí nghĩa chí tình, đói no - sang hèn không phản chủ, ta vừa tự hào vì có dính líu đến Chó, lại vừa muốn bái Chó làm thày, gắng học lấy bấy nhiêu đức tính vĩ đại ấy của Chó, đặng mà cho nó có vẻ xứng đáng cuộc vòng vèo hóa kiếp.


Chó vạn tuế!




***



Tổ tiên nói láo vài đời, đến ta, nói láo đã trở thành căn tính trội. Nói láo hay còn gọi là bốc giời ăn vả nếu khoan dung mà hiểu nhè nhẹ khác đi. Như cái chuyện nói về đàn bà, nói về rượu, hay bây chừ là nói về trà cũng vậy.


Kiếp trước làm chó, suốt ngày ngồi gặm xương canh cho chủ làm bạo chúa, nên cũng nhiều lần ngồi cao hơn đứng, há hốc miệng ra dòm chủ thưởng trà. Thấy chủ thường sai con ở đi lấy nước sương đọng trên lá sen buổi sớm (Thủy), đem về đun trong nồi đồng (Kim), lửa không to không nhỏ chỉ đủ làm nước sôi (Hỏa), sau đó dùng ấm đất (Thổ) để pha trà (Mộc). Kiếp ấy làm chó, nên nào đâu hiểu rằng, để có một ngụm trà trôi vào họng, phải đủ sự tương tác của Ngũ hành tương sinh tương khắc. May mà kiếp này trời hành cho làm người, xí xớn chuyện mây mưa, tung tẩy mệnh giang hồ nên mới nhặt được tí kiến thức rơi vải từ độ con người lấp liếm dạy cho nhau. Bởi vậy, mới soi chuyện thưởng trà vào trong các ý niệm đã được đúc kết lại, nhồi vào văn tự, nhét vào Dịch, đẩy ra giáo khoa thư, è lưng học trò mà cỡi lên bát vạn giáo điều, nhờ đó mà biết được cái điều mà kiếp trước làm chó không biết được.


Lại đội ơn cuộc vòng vèo hóa kiếp, vẫn thuở kiếp chó, nhìn chủ thưởng trà, có lúc nước miếng rớt ba phần mõm. Chủ nó một tay nâng chén trà (Dương), một tay giơ ra đỡ (âm), tráo tay nâng đỡ hai lần (lưỡng nghi), sau đó xoay chén tứ diện (tứ tượng) để chọn mặt nào in hình cánh hạc đưa mây. Đưa chén trà lên miệng, tưởng chủ nó như mình vục mồm vào ực, nhưng không, nó từ tốn nhấm nháp, chia thành ba lần nhấp (tam tài), tượng trưng cho trời, đất và người. Loằng ngoằng một lúc thì điên đảo đầu óc, tay chân rân rân tê tê, mắt sáng, tai thông, tim đập thêm vài nhịp, máu chạy nhanh hơn mấy vòng, cơ thể hân hoan như gái ế kiếm được chồng, như trai già vớ được vợ vậy. Uống đến chén thứ ba thứ tư là thế, uống đến chén thứ bảy thứ tám thì thấy chủ nó kêu gia nô sắp kiệu đi nhà thổ, có hôm mưa gió ở nhà, sau khi thưởng trà, chủ nó kêu người sửa sọan bồn tắm bát diện, nước tẩm thập loại hương hoa, kêu một bầy gái trần như nhộng xuống tắm cùng. Kiếp ấy làm chó, mà nhìn thấy cảnh ấy cũng đã nuốt nước bọt, muốn được làm người.


Lão tạo hóa thì công bình và bao dung không hết chỗ. Kiếp chó ước thành người thì đã thành người. Nay làm người nhớ lại thuở làm chó lại thấy tiếc đứt ruột. ..

Hết mịa rùi. Vưỡn của thằng Trịnh Tuấn, đệ anh. Anh thăng đơi,


Tính tôi hay quên. Mẹ tôi bảo may anh có cái dái gắn vào thân chứ không cũng thất lạc. Tôi phì cười, nhủ bụng, mất mát từ năm 19 bởi chị Đào, hơn tôi 5 tuổi nhưng tôi nhớ chứ chả quên. Tính mẹ tôi thế, hay mắng con cái theo lối xưa, nhiễm từ bà. Nhớ lúc bé, mỗi khi tôi khóc, mẹ tôi dỗ, con giai giống, giai nòi của mẹ, nín đi, chim thẹn thụt hết vào rồi kìa. Bé tôi khóc nhiều, đến độ chim cò vón cục, tím ngắt.

Năm tôi 13, mẹ tôi dỗ, lên viện mẹ khều chim, chóng lấy vợ nhé. Tôi hoảng không đi. Mẹ tôi phải hứa mua cặp mới, cho tôi chơi súng cao su tôi mới chịu. Ở viện, người ta tiêm vào háng tôi. Tỉnh dậy, tôi thấy chim tôi đau, quấn bông trắng. Ngày mẹ tôi thay một lần, 3 ngày thì thôi. Tôi thấy chim tôi lớn hơn thật, lồi hẳn cái đầu, bóng nhẫy. Mãi sau tôi mới biết là bị cắt quy đầu. Chứ ngày đó, chịu. Mẹ tôi cũng không nói tôi hay.

Năm tôi 19, năm thứ nhất đại học. Nghỉ hè tôi về quê chơi. Tôi oách nhất làng, cả tổng cũng nên bởi mỗi tôi đi đại học. Trong mắt bọn con gái bằng tuổi, nhớn hơn hoặc bé hơn tý tôi là vật lung linh. Ý tôi là rất được ngưỡng mộ. Hình như tôi đã quen mùi phố thị. Ở quê chơi mấy hôm đã thấy chan chán. Bọn con gái rủ tôi đi sinh hoạt đoàn, bắt tôi phụ trách việc tập thiếu nhi, mảng văn nghệ. Chị Đào làm tổng phụ trách, hơn tôi 5 tuổi, chưa chồng, quý tôi như em. Ở quê, tuổi như chị đã là ế sưng ế xỉa, dù chị rất đẹp. Hay tại chị đẹp nên chị ế?

Người ta tổ chức cắm trại duyệt nghi thức đội, làng tôi được nhất. Riêng điểm văn nghệ điểm tuyệt đối luôn. Công nhớn là của tôi, bởi tôi nghĩ được cách diễn hay, chia bè đặt nhịp đâu ra đấy. Tôi càng được ngưỡng mộ tợn, nhất là chị Đào. Xã cho ít tiền, chị Đào vác rá đi xin gạo xin tiền khắp làng làm cơm kết đoàn ăn tổng kết. Tôi được tuyên dương nhiệt liệt. Trong bữa, tôi ngồi mâm chị Đào. Chị tiếp thức ăn cho tôi như dân công tiếp đạn pháo cối. Chị còn bắt tôi uống rượu với mấy anh trên xã đoàn. Tôi về nhà, sặc mùi rượu. Mẹ tôi mắng xa xả. Tôi bảo mấy khi, ai cũng vui, chị Đào lại nhiệt tình. Mẹ tôi tru lên, đào với chả lấp, chớ có dây vào con chơm hớp, thiệt thân. Tôi im.

Mấy bữa nữa là tôi đi. Mẹ tôi sửa soạn cho đủ thứ mang theo trong khi tôi chỉ cần tiền. Tôi đến chị Đào chơi, cốt chỉ để chào hỏi. Nhà chị ngay mé sông. Bố chị chết trận, nhà giăng đầy bằng khen, bằng tổ quốc ghi công. Mẹ chị già, ốm khật khưỡng quanh năm. Mấy người anh chị lớn đi Nam làm ăn hết cả. Chị sống với mẹ, ba sào ruộng, tham gia việc xã, việc đoàn. Chị dẫn tôi lên đê ngồi chơi. Chị bảo cho mát và nhờ gió chị hong tóc, chải đầu mới gội. Chị móc trong túi quần cho tôi quả ổi trâu. Tôi kháo ổi ăn, chị hong tóc, dế nỉ non. Chị bảo cho chị địa chỉ, lớp trường, thi thoảng chị gửi thư, không quên dặn hè sau lại về làm đoàn đội với chị. Tôi vâng, ngoan như thằng em nhỏ.

Tôi ngồi với chị đến khuya. Toàn chuyện giời ơi đất hỡi. Đại khái tôi kể chuyện phố phường, chị kể chuyện làng xã. Về nhà, mẹ tôi hỏi đi đâu. Tôi bảo sang chị Đào. Mẹ tôi sôi máu. Tôi im ( lại phải chạy phát, đèo mẹ! )

Mai tôi đi. Cơm nước xong là tôi tếch sang chị Đào, chào chị lần cuối, nhân thể đưa cho chị địa chỉ để chị biên thư. Mẹ tôi dóng dả, mai đi rồi còn đi đâu? Tôi im. Đi lầm lũi. Sau đít, mẹ tôi chửi veo véo.

Chị Đào cũng mới cơm xong. Tôi đưa chị tờ giấy có ghi địa chỉ, bảo đến chơi mới chị, mai đi. Chị lại dẫn tôi lên đê. Ếch nhái kêu rinh. Chị không hong tóc như hôm trước mà bó gối ngồi bần thần, tay vặt cỏ gà tàn nhẫn. Tôi ái ngại, hỏi chị buồn à? Chị không nói. Đám cỏ gà trụi một mảng to. Tôi cũng buồn lây, rồi ú ớ, không hiểu sao sang chị mẹ em không thích? Chị vụt khóc. Tôi hoảng. Thế là thế nào nhở?

Bớt thút thít, chị bảo, mẹ đúng đấy, em không nên chơi với chị. Tôi nhao lên, sao sao? Chị lại im. Tôi an ủi chị, cơ mà em thích, kệ mẹ. Chị ôm lấy tôi, xoa đầu, thủ thỉ, về đi, mai đi kẻo mệt. Tôi nấn ná, ngồi thêm tí nữa, được không? Tôi cứ để chị ôm thế, kiểu ôm của người chị lớn với thằng em dại. Tôi bắt đầu khó chịu, không bởi sự ấp ôm của chị, mà bởi cái thằng tôi, có cái gì đó nong nóng, cựa quậy, bứt rứt, u mê và cả sảng khoái. Tôi bấu tay vú chị làm đứt mất hai cái cúc. Trong đêm, tôi thấy hai ông trăng, sáng chói, nõn nà, chĩa ra tênh hếch. Ô, chị không mặc áo ngực, làng nước ạ.

Chị run bắn, đẩy tôi ra mạnh. Tôi ú ớ, sống sượng, bàng hoàng. Chị nói, giọng run rẩy, hư. Rồi chị nhổm đít, chạy xuống nhà. Mình tôi đứng trên đê. Đũng quần ướt một mảng to, nhớp nháp. Mẹ cái thằng tôi, hư đến thế là cùng.

Tôi về. Mẹ tôi không chửi thêm câu nào nữa, nhẽ mai đi nên nhân nhượng. Cả đêm, tôi không sao ngủ, mê man nghĩ tới chị Đào, mãi đến khi nghe tiếng mẹ tôi gọi dậy thì tỉnh hẳn.

Hơn tuần sau, tôi nhận được thư chị Đào. Chị khuyên tôi học hành chăm lo, sinh hoạt điều độ, tịnh không thấy nhắc chuyện trên đê. Tôi biên lại cho chị một lá, hứa hẹn ngoan ngoãn, y lời chị. Tôi cũng chả nhắc chuyện kia làm gì. Chuyện đến đây đã bắt đầu nhạt, chả có gì kể nếu như sau đó lâu lâu tôi nhận thư chị Đào. Chị bảo chị sắp bán nhà, cả mẹ và chị sẽ đi Nam, chị sẽ đi làm công nhân, mẹ chị ở với các anh chị lớn. Tôi buồn nẫu. Tôi đánh điện về nhà, nhờ mẹ tôi sang gọi chị Đào nghe. Chả là cả làng mỗi nhà tôi có điện thoại bàn, những việc cần kíp của tôi cũng như cả làng cứ nhè vào đó mà gọi. Việc của mẹ tôi là đi gọi, hẹn giờ cho người ta đến nghe, chả tiền bạc gì nhưng thi thoảng cũng được ít trứng gà, dăm quả na, bơ gạo nếp, đại khái thế. Mẹ tôi nghe xong, bảo, tao không rỗi hơi đi hầu lồn thiên hạ. Úi giời! ( đèo mẹ, còn nữa...)

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...